Blogs

Tễu – Bùi Văn Bồng1

Đào Tiến ThiTôi chẳng biết khi làm báo Quân đội nhân dân anh viết những gì, nhưng từ khi anh mở blog Bùi Văn Bồng thì tôi coi anh là một nhà báo lớn.

Đang xem: Tễu

*
*

Bài điếu văn do ông chủ tịch mặt trận hay cựu chiến binh gì đấy của xã đọc, nghe sáo rỗng và vô cảm.Từ nhà ra đến nghĩa địa khoảng gần một cây số. Có thêm nhiều người nhập vào đám tang nhưng có lẽ tất cả trước sau cũng chỉ được khoảng sáu chục người. Ở nhà quê như thế là một đám tang “buồn tẻ”. Cỗ xe tang đã gỉ và bám đầy bụi đất từ bao giờ. Không thợ kèn (mà thay bằng băng ghi âm). Ngay cả tiếng khóc (khóc vì xót thương hoặc theo lệ) của những người phụ nữ cũng hiếm hoi. Có một tiếng khóc nhỏ nhưng nức nở đớn đau vô hạn, ấy là của người em gái anh, từ Vũng Tàu ra.Ôi đám tang anh thật là một “đám chết nghèo” như thời xa xưa mà nhà thơ chân quê Đoàn Văn Cừ<2> đã miêu tả.

Xem thêm: Thực Đơn Cho Trẻ 10 Tháng Tuổi, Thực Đơn Ăn Dặm Truyền Thống Cho Bé 10 Tháng Tuổi

*
*

Huyệt mộ anh trong nghĩa địa của làng, đủ “thập loại chúng sinh”, lẫn lộn mả cũ, mả mới. Dưới huyệt, người ta đã rải một lớp tiền dày. Gọi là tiền giả cũng đúng mà tiền thật cũng đúng, vì tiền giả chẳng qua vẫn mua bằng tiền thật. Khốn khổ cho anh, anh bị đột tử, tiền nong trên dương thế nghe nói vẫn chưa trả hết, thế mà người ta lại “gửi” cho anh nhiều tiền thế về âm phủ để làm gì? Bắt anh nợ chồng lên nợ hay sao?Thôi nhé anh nằm đây với cỏ cây, với côn trùng rỉ rả ngày đêm, với “mưa dầu nắng dãi trăng mờ soi” như mọi chúng sinh. Nhưng sau này lịch sử đất nước chắc chắn ghi công anh. Tên tuổi anh chắc chắn sống mãi với non sông đất nước.Thôi thế anh về yên xóm cỏ Xứ nghèo đã cỗi gốc yêu thương Nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió Cho đống xương đời được nở hương.

Thôi thế anh về yên xóm cỏ Ngoài kia thiên hạ bụi đang lên Xá gì khi thép còn hơi lửa Còn cần nước mắt để tôi thêm.

Xem thêm: Cách Chia Đơn Thức Cho Đơn Thức Cho Đơn Thức, Chia Đơn Thức Cho Đơn Thức: Lý Thuyết & Bài Tập

Thôi thế anh về yên xóm cỏ Có buồn khêu lại ngọn tàn đăng Chứ tôi bệnh trẻ không than thở Với chiếc đầu lâu chẳng nói năng (…)

Tôi đi thực đấy, dù gian khổ!Đời có như người lính bị thương Một tối rùng mình lau máu rỏ Cũng không khép mắt đóng sa trường… (Trần Huyền Trân, 1939)

Xin mượn mấy câu thơ trên để tiễn đưa anh lần cuối. Chúng tôi đây, già có, trẻ có, bi phẫn nhưng quyết không bi lụy, sẽ tiếp bước anh. Sẽ làm tất cả những gì có thể làm được vì sự tiến bộ của quốc gia, xã hội, quyết không để dân tộc này lụi tàn bởi sự ngu hèn. Một ngày nào đó, dù có “rùng mình lau máu rỏ” thì “cũng không khép mắt đóng sa trường”.ĐTT(5.4 – 7.4.2018)

*

<1> Ở Long Xuyên (An Giang) có nhà giáo Phùng Hoài Ngọc cũng là một nhà phản biện nổi tiếng, nhưng hai anh không quen biết nhau.<2> Chiều tối đôi khi đám chết nghèoTiếng hờ thê thảm não nùng theo Bọn người khiêng gánh trên đường cái Ngọn nến quan tài gió lắt leo (Đoàn Văn Cừ, 1944)

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button